Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015
Lời bài hát Đã Từng
Còn gì nữa những lúc yếu đuối không có em ở bên
Mưa rơi ướt đẫm tâm hồn anh
Rất nhiều điều anh muốn nói với em
Nhưng chắc có lẽ em đã biết được lòng anh
Và nếu mai mình gặp lại nhau trên những lối xưa
Xin em hãy giữ anh ở lại đây
Khoảng thời gian mình đã quên mất nhau
Anh hứa sẽ trả em bằng nỗi đau
Người đi mang theo bao giông tố đến bên đời
Còn gì đâu khi mình phải chia tay như thế này
Và khi con tim không ngừng nhớ đến điên dại
Thì hoang mang lại đến nơi đây
Xin đừng nghĩ yêu thương nhau
Là mang đến ( những nỗi đau )
Hãy cứ khóc vì giờ không thể nào
Cho nhau được nữa
Niềm tin đã phôi phai mau
Anh xin em
Lần sau cuối anh xin hãy quên anh đi
Đừng tìm lại giấc mơ đã xa.... rồi
Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015
Lời bài hát Yêu Xa
Sương đã ngủ
Đọng lại trên phiến lá rất xanh
Mà con tim anh chưa thôi nhớ em
Giữa mùa lặng lẽ trôi qua
Anh nghĩ về
Từng đêm bình yên đôi ta có nhau
Bàn tay em khẽ đan lên mái tóc anh
Mắt ngời chất chứa, bao yêu thương
Thời gian trôi qua nhanh như tia nắng say
Khoảng cách giết đôi ta trong phút giây
Quặn thắt tim anh từ lúc ta phải nói chia xa từ đây
Còn trong ta bao nhiêu ước nguyện
Mình từng viết cho mai sau ta có nhau
Hạnh phúc nơi đây còn đang dở dang
Để ngày nào đó ta lại bắt đầu...
Cảm ơn,
Xin cảm ơn em
Xin cảm ơn nhau
Vì những phút giây thật tuyệt vời...
Lời bài hát My Everything
Em đang hát về người yêu dấu ơi, có nghe chăng.
Em đem tiếng cười bờ môi ấy.. xa chốn đây.
Những giây phút ghì chặt tay nhau.
Những câu nói thì thầm bên tai bấy lâu.
Mùi hương thân quen còn in trên vạt áo.
Em sẽ nói anh nghe anh nghe về đại dương xanh.
Em sẽ hát anh nghe anh nghe bản tình ca em với anh.
Ta sẽ nắm tay nhau đi chung trên từng con phố quen.. Yeah ih yeah ha..
Lalalalala
You are MY EVERYTHING.
Ah ih ahh la lalala
You're enough 'n the best to me. x 2
----
Em luôn ước mình được ôm lấy anh, mỗi sớm mai.
Trao anh những lời ngọt ngào thiết tha "Oh my boy"
Những tia nắng vàng sau cơn mưa.
Những con phố hằng ngày đi xa đón đưa.
Mùi hương thân quen còn in trên vạt áo.
Em sẽ nói anh nghe anh nghe về đại dương xanh.
Em sẽ hát anh nghe anh nghe bản tình ca em với anh.
Ta sẽ nắm tay nhau đi chung trên từng con phố quen.. Yeah ih yeah ha..
Lalalalala
You are MY EVERYTHING.
Ah ih ahh la lalala
You're enough 'n the best to me.
----
Brige:
Sometimes you make me cry, but I dont wanna say goodbye.
Lalalalala
You are MY EVERYTHING.
Ah ih ahh la lalala
You're enough 'n the best to me.
Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015
Gửi những tâm hồn đã từng bị tổn thương. . .
Sau mỗi cuộc tình ta thường cảm thấy như mọi thứ trong ta sụp đổ. Nhưng hãy bình tâm và nhìn lại ta sẽ thấy cuộc đời luôn công bằng, ta sẽ nhận lại được rất nhiều thứ cân bằng với những thứ ta đã mất đi.
Khi tình yêu đi mất ta hụt hẫng, bàng hoàng, và thấy trước mắt ta mọi thứ như mù mịt. Ta cảm thấy mình như mất đi một phần cuộc sống, ta mỏi mệt khi phải lê từng bước chân đến nơi làm việc, ta uể oải với từng bát cơm khi phải nâng lên rồi hạ xuống, ta bỗng rơi những giọt nước mắt mặn chát, ta nhìn vào không gian xa xăm vô định, ta tìm đến công việc chỉ để mong không còn thời gian rỗi để mà nhớ mà buồn, nhưng ta đã nhầm và càng làm cho nỗi cô đơn trong ta đầy hơn khi màn đêm ùa về.
Ta cảm thấy cô đơn lạc lõng trên đường đời, ta tìm đến âm nhạc nhưng sao ta lại chỉ nghe những khúc ca buồn để rồi nước mắt lại rơi. Ta lại mệt mỏi tìm đến cái tivi, xem một bộ phim cho khuây khỏa, nhưng kìa ta lại rơi nước mắt cùng nhân vật trong phim bởi ta thấy nó giống với tâm trạng của ta bây giờ. Ta tìm đến bạn bè, lúc đó người bạn thân của ta cũng đang đau khổ và còn đau khổ hơn kìa. Ta tìm đến với người thân, nhưng ta đâu có thể cất nên lời rằng “ta đang thất tình, ta đã bị bỏ rơi”, làm như thế những người thân của ta lại thêm lo lắng cho ta. Đúng rồi, ta tìm về với biển, nhưng biển buổi chiều đông vui quá ta lại nén nổi buồn vào trong và nở một nụ cười gượng gạo. Cuối cùng ta tìm đến cuốn nhật ký thân thiết của ta, trút hết nổi buồn vào đấy và ta lại khóc một mình. Rồi ta viết, viết, viết…. xóa, xóa, xóa….tên một ai đó như vô thức, ánh mắt ta như ngây dại. Mệt mỏi ta chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết, sáng tỉnh dậy ta thấy còn đọng một giọt nước mắt ở khóe mi.
Ngày thứ hai khi tình yêu ra đi đó là chủ nhật. Ta bỗng ngồi phắt dậy lau đi giọt nước mắt còn vương, ta chải lại đầu tóc và lại tìm ra biển bao la, biển buổi sáng yên bình ôm ta vào lòng, cuộc sống nhộn nhịp của người dân vùng biển cuốn ta vào, ta nhìn ra phía biển xa xa, đưa đẩy bàn chân trên cát tạo hình trái tim. Và khi sóng biển xô vào nó đã cuốn theo trái tim cát, cuốn theo tình yêu và một phần nổi buồn của ta đi. Ta bỗng thấy mình mạnh mẽ, và ta buộc trái tim phải chấp nhận sự thật đó.
Ta rảo bước trên cát, nhặt những con ngao bị sóng biển xô vào bờ, ta thấy lòng nhẹ tênh, ta mải miết nhặt rồi nở một nụ cười tươi như quên mất rằng ta đang thất tình. Ta về nhà quyết định viết ra những gì ta được và mất trong cuộc tình vừa qua. Và rồi khi nhìn thấy những gì ta nhận nhiều hơn ta mất, ta bỗng thấy mình có lỗi, ta không trách người đó nữa và lại thấy thương người đó nhiều hơn. Nhưng ta không níu kéo người đó lại đâu, vì ta sợ ta lại tiếp tục làm người đó mệt mỏi và ta cũng vậy.Ta phải cảm ơn anh vì anh đã nói lời chia tay để ta biết anh rất quan trọng đối với ta, ta nên trân trọng tình yêu, ta nên lạc quan tin vào cuộc sống.
Đấy bạn thấy không tôi đã có được rất nhiều thứ mà khi tình yêu đi mất. Đâu phải khi chia tay lúc nào cũng mất mát nhiều hơn là nhận được. Khi cuộc sống mang tình yêu của ta đến một nơi khác hay trao cho một người xứng đáng hơn ta. Khi đó cuộc sống cũng công bằng mang lại cho ta những kinh nghiệm sống, những trải nghiệm cuộc đời mà có lẽ nó sẽ có ích cho ta trong chặng đường ta sẽ đi. Chúc những ai đang nắm giữ tình yêu trong tim hãy biết trân trọng, mong những ai không may mắn để tình yêu vụt mất hãy biết chấp nhận và tha thứ. Hy vọng bình minh lên luôn sởi ấm những tâm hồn cô đơn, lạnh giá, những tâm hồn đã từng bị tổn thương.
Thật Lòng Anh Xin Lỗi
Nhớ em thật nhiều.. làm anh buồn bao nhiêu
Rồi đã qua bao ngày không gặp.. anh suy nghĩ thật nhiều
và anh chẳng muốn làm gì.. chỉ muốn nghe thấy tiếng nói cười của em
Dù đã cố rất nhiều, chỉ mong người sẽ hiểu..
Rằng trái tim anh thật lòng mong em đừng giận anh
Hãy thứ tha cho anh.. và anh hứa không bao giờ làm người buồn nữa đâu!
Chỉ vì nhiều lúc không hiểu được nhau.. mà phải khiến tim ta đau.. như thế này sao
Chắc có lẽ anh đã sai rồi.. Một lời chia tay anh lỡ nói đấy thôi
Thật lòng muốn nói lời xin lỗi .. vì một phút anh lỡ lời nên mới thế thôi
Chỉ muốn nói với em một điều ... rằng Anh Yêu Em và Yêu Rất Nhiều
Chỉ thế thôi..!
Rồi đã qua bao ngày không gặp.. anh suy nghĩ thật nhiều
và anh chẳng muốn làm gì.. chỉ muốn nghe thấy tiếng nói cười của em
Dù đã cố rất nhiều, chỉ mong người sẽ hiểu..
Rằng trái tim anh thật lòng mong em đừng giận anh
Hãy thứ tha cho anh.. và anh hứa không bao giờ làm người buồn nữa đâu!
Chỉ vì nhiều lúc không hiểu được nhau.. mà phải khiến tim ta đau.. như thế này sao
Chắc có lẽ anh đã sai rồi.. Một lời chia tay anh lỡ nói đấy thôi
Thật lòng muốn nói lời xin lỗi .. vì một phút anh lỡ lời nên mới thế thôi
Chỉ muốn nói với em một điều ... rằng Anh Yêu Em và Yêu Rất Nhiều
Chỉ thế thôi..!
Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015
Nỗi Nhớ Đầy Vơi
Anh ngồi đây một mình nhìn thời gian trôi vắng lặng,
Với nỗi nhớ em đầy vơi, với những tháng năm rối bời.
Đợi chờ em...
Dường như màn mưa lặng câm muốn nói với em,
Về một giấc mơ hoang đường,
Về anh với em của ngày xưa.
Anh đã có nhau nào có biết đâu ?
Tình qua mau.
Để rồi khi mình đã mất nhau,
Còn em với đêm,
Đợi chờ anh...
ĐK:
Nhớ em nơi xa vời, khuất xa nơi tiếng cười.
Vẫn đây chỉ mình anh yêu và mong chờ em phút giây.
Dù anh đã đi xa phương nào,
Vẫn yêu trong niềm nhớ,
Dẫu biết chỉ là mơ mà em,
Hoài mong tình em với anh,
Vì em vẫn luôn không thể...
Ngừng nhớ, về em...
Ngừng nhớ, về em...
Vì em vẫn luôn không thể...
Ngừng nhớ, về em...
Ngừng nhớ, về em...
Anh ngồi đây một mình, nhìn thời gian trôi, đã qua bao ngày.
Đã qua bao tháng năm không có, em kề bên.
Bên cạnh những giây phút nồng nàn,
Để rồi khi mình đã mất nhau,
Còn em với đêm,
Đợi chờ anh..
Với nỗi nhớ em đầy vơi, với những tháng năm rối bời.
Đợi chờ em...
Dường như màn mưa lặng câm muốn nói với em,
Về một giấc mơ hoang đường,
Về anh với em của ngày xưa.
Anh đã có nhau nào có biết đâu ?
Tình qua mau.
Để rồi khi mình đã mất nhau,
Còn em với đêm,
Đợi chờ anh...
ĐK:
Nhớ em nơi xa vời, khuất xa nơi tiếng cười.
Vẫn đây chỉ mình anh yêu và mong chờ em phút giây.
Dù anh đã đi xa phương nào,
Vẫn yêu trong niềm nhớ,
Dẫu biết chỉ là mơ mà em,
Hoài mong tình em với anh,
Vì em vẫn luôn không thể...
Ngừng nhớ, về em...
Ngừng nhớ, về em...
Vì em vẫn luôn không thể...
Ngừng nhớ, về em...
Ngừng nhớ, về em...
Anh ngồi đây một mình, nhìn thời gian trôi, đã qua bao ngày.
Đã qua bao tháng năm không có, em kề bên.
Bên cạnh những giây phút nồng nàn,
Để rồi khi mình đã mất nhau,
Còn em với đêm,
Đợi chờ anh..
Tìm Lại Bầu Trời
Anh khóc vì giờ đây anh đã mất em rồi,
Anh khóc vì giờ đây em đã xa thật rồi,
Anh nhớ lời hẹn ước ta không xa rời mà giờ đây sao chỉ anh lẻ loi.
Anh cứ cố gắng tại sao vẫn cứ xa vời,
Anh và em dường như ta đã hết yêu nhau rồi,
Em hãy nói cho anh nghe đi hỡi người yêu ơi tại sao giờ chúng ta lìa đôi.
Tại anh đã vô tâm hay tại anh không quan tâm em mỗi ngày?
Để giờ đây khi lời anh nói em không tin anh nữa vậy
Trong tình yêu đôi lúc ta hay giận hờn anh biết
Nhưng anh thấy giờ em không còn yêu anh
Vậy thôi anh cho em đi về nơi em chưa bắt đầu
Nơi mà em khi chưa quen anh, anh thấy em vui hơn nhiều
Anh xin lỗi vì đã cướp mất khoảng trời của em
Nhưng có người sẽ cho em lại một bầu trời
Anh khóc vì giờ đây em đã xa thật rồi,
Anh nhớ lời hẹn ước ta không xa rời mà giờ đây sao chỉ anh lẻ loi.
Anh cứ cố gắng tại sao vẫn cứ xa vời,
Anh và em dường như ta đã hết yêu nhau rồi,
Em hãy nói cho anh nghe đi hỡi người yêu ơi tại sao giờ chúng ta lìa đôi.
Tại anh đã vô tâm hay tại anh không quan tâm em mỗi ngày?
Để giờ đây khi lời anh nói em không tin anh nữa vậy
Trong tình yêu đôi lúc ta hay giận hờn anh biết
Nhưng anh thấy giờ em không còn yêu anh
Vậy thôi anh cho em đi về nơi em chưa bắt đầu
Nơi mà em khi chưa quen anh, anh thấy em vui hơn nhiều
Anh xin lỗi vì đã cướp mất khoảng trời của em
Nhưng có người sẽ cho em lại một bầu trời
Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015
Câu hỏi thứ nhất:
Nếu như gần nhà bạn có một nhà hàng, thức ăn vừa mắc vừa dở, trên bàn còn có mấy con gián, vậy bạn có vì nó rất gần và thuận tiện mà tới lần 1, lần 2 không?
Trả lời:
Bạn nhất định sẽ nói, đây là câu hỏi quá dốt, ai mà đần như vậy, tốn tiền để chịu tội chứ?
Ấy thế mà bạn đâu biết, chính mình có lẽ cũng làm chuyện ngu ngốc tương tự.
Không ít nam thanh nữ tú đều từng không ngừng phàn nàn về người yêu hoặc người phối ngẫu của họ tính cách không đứng đắn, chân trong chân ngoài, vô trách nhiệm. Biết rõ là cùng nhau sẽ không có kết quả gì tốt, oán hận đã nhiều hơn yêu thương nhưng lại “không biết tại sao”, trong khi vẫn muốn “lăng nhằng” với nhau, không chia tay được. Nói toạc ra, đó chỉ là vì không cam lòng, đã quen rồi, điều này không phải là giống với việc đến nhà hàng đó sao?
—> Làm người, tại sao phải quá ư chấp nhất?
Câu hỏi thứ hai:
Nếu như bạn không cẩn thận làm mất 100 đồng, chỉ biết là nó rớt ở một nơi nào đó bạn đã đi qua rồi, vậy bạn có tốn 200 đồng tiền xe để quay lại tìm 100 đồng đó không?
Trả lời:
Một câu hỏi siêu ngốc.
Thế nhưng, những sự việc tương tự lại phát sinh không ngừng trong đời sống. Làm sai một việc rồi, hiểu rõ bản thân có vấn đề, lại không chịu nhận sai lầm, ngược lại còn tốn gấp bội thời gian để tìm lý do, khiến những ấn tượng của người khác đối với bạn vì thế mà giảm đi nhiều. Bị người ta mắng cho một câu, thì bạn lại tốn vô số thời gian khổ sở, đạo lý tương đồng như vậy. Vì một chút việc cỏn con mà nổi giận, không tiếc tổn hại người khác, gây bất lợi cho bản thân, rồi không tiếc thời gian, chỉ vì muốn trả thù, day dứt nhau mãi, sao lại phải khổ như thế? Liệu có đáng không? Mất đi tình cảm của một người, hiểu rõ rành rành tất cả không thể vãn hồi, nhưng lại thương tâm không dứt, tận đến mấy năm, quá hơn là còn mượn rượu giải sầu, thân xác hoang tàn. Chẳng phải bạn đang chỉ vì 100 đồng mà hao tổn không chỉ 200 đồng mà còn là hàng vạn đồng.
—> Làm người, sao lại phải cứ làm khổ chính mình chứ?
Câu hỏi thứ ba:
Bạn có vì trên báo chí mỗi ngày đều có tai nạn xe mà không dám ra khỏi nhà không?
Trả lời:
Đây là một câu hỏi quá dốt. Đương nhiên là không, cớ gì chỉ mắc nghẹn mà phải bỏ ăn chứ.
Thế nhưng, không ít người lại từng nói: Hiện nay tỷ lệ ly hôn cao như vậy, làm tôi chẳng dám yêu thương rồi. Mà chỉ không mỗi chuyện nói, sợ này sợ nọ. Không ít người phụ nữ vì những bài báo có chút na ná giống câu chuyện của mình, liền cảm thấy lo lắng đối phương sẽ phản bội, tâm lý vì thế mà luôn bất ổn, điều này chẳng phải tương tự câu chuyện đọc báo kia sao? Cái gọi là lạc quan, chính là phải tin tưởng rằng tuy con đường còn nhiều gian khó nguy hiểm, chỉ cần ta cẩn thận một chút, thì cớ gì phải quá sợ hãi khi qua đường cái như thế.
—> Làm người, trước hết phải tin tưởng chính mình.
Câu hỏi thứ tư:
Bạn có tin bất kỳ người nào cũng có thể lập nghiệp thành công không?
Trả lời:
Đương nhiên là không tin.
Nhưng theo quan sát, có người luôn nghe theo những đề nghị/cách thức của những tấm gương thành công, ví dụ như: đọc sách nhiều, luyện tập nhiều. Nghe xong lại hỏi: vậy thì có gì khó đâu?
Chúng ta thậm chí nghĩ tới việc chỉ trong 3 phút là có thể học giỏi tiếng Anh, trong 5 phút là giải quyết hết những câu hỏi khó đang gặp phải, chẳng lẽ thành công lại dễ dàng như vậy sao? Cải biến đương nhiên là rất khó. Thành công chỉ vì không sợ khó khăn, nên mới có thể xuất chúng được.
Có một lần ngồi trên taxi, nghe thấy tài xế nói là nhìn trước sau của mình đều là xe xịn cả, còn cảm thán rằng: “Ôi, sao người ta có nhiều tiền như thế, còn tiền của tôi sao mà kiếm khó như vậy?”, chợt cảm hứng dâng trào, hỏi ông ta: “Anh cho rằng trên đời này có tiền nào là dễ kiếm chứ?” Ông ta không trả lời được, sau nửa ngày mới nói: dường như là tiền người khác thì dễ kiếm hơn.
Kỳ thật bất kỳ một sự thành công nào đều là gian khổ mới đạt được. Chúng ta thật sự không nên phàn nàn về số mệnh của mình.
—> Làm người, phải dựa vào chính mình!
Câu hỏi thứ năm:
Bạn có cho rằng có người chưa từng chơi bóng rổ mà lại có thể làm một huấn luyện viên bóng rổ tốt không?
Trả lời:
Đương nhiên là không, người ngoài nghề không thể lãnh đạo thành thạo cho được.
Thế mà, rất nhiều người đối với một ngành nghề hoàn toàn không biết gì cả, chỉ nghe được là cái nghề đó làm tốt, liền lập tức bắt đầu nghề đó. Một số người đối với ăn mặc không có một chút gu thẩm mỹ nào, hoặc căn bản là không quan tâm đến ăn mặc, lại mộng tưởng mở một tiệm bán quần áo; người không biết khởi động máy tính như thế nào, lại muốn lên mạng dễ dàng, kết quả nghe người ta nói sao thì làm vậy, lại không phản tỉnh bản thân mình phải chăng năng lực chuyên môn không đủ, chỉ biết phàn nàn sao tôi không gặp thời vận.
—> Làm người, lượng sức mà làm.
Câu hỏi thứ sáu:
Một câu hỏi tương tự những không tương đồng: Bạn có cho rằng, huấn luyện viên bóng rổ không lên sân bóng rổ, nhắm mắt lại cũng có thể chủ đạo một thắng lợi hoàn hảo?
Trả lời:
Bị bệnh à, đương nhiên là không thể nào.
Tuy nhiên lại có không ít bạn bè, những người chính mình không có thời gian quản lý, lại dốc sức liều mạng đầu tư mở quán cafe, khai trương nhà hàng, mở ra công ty căn bản mình còn không hiểu, gấp rút dốc hết tận đáy tích lũy vất vả tích cóp từng tí một đem tiêu hết, u mê đầu tư vào. Lỗ luôn nhiều hơn lời, lại cảm thấy mình là vì vận khí không tốt, mà không phải nghĩ cách tìm cho ra vấn đề.
—> Làm người, nhớ phản tỉnh bản thân.
Câu hỏi thứ bảy:
Bạn thà rằng vĩnh viễn hối hận, cũng không muốn thử một lần bản thân mình có thể chuyển bại thành thắng hay không?
Trả lời:
Chỉ sợ không có người nói : “Đúng, tôi là kẻ hèn nhát như vậy đó”.
Nhưng mà, chúng ta lại thường đang lúc không nên bỏ cuộc nữa đường lại dốc sức liều mạng bỏ cuộc, vì sợ thất bại mà không dám nếm thử thành công.
Hy vọng thắng lợi và khôi phục tình huống có lợi, thường hay sinh ra nỗ lực kiên trì làm lại một chút.
—> Làm người, ngại gì mà không buông tay đánh cược một lần vì mục đích chân chính và cao cả của bản thân.
Câu hỏi thứ tám:
Thời gian và sức khỏe của bạn là vô hạn, nên muốn làm gì thì cứ từ từ mà làm cần gì phải vội, con người là trường sinh bất lão mà?
Trả lời:
Điên thật, đời người bất quá chỉ có 100 năm, rồi còn bệnh tật nữa chi!
Vậy mà chúng ta lại thường nói, đợi tôi già rồi sẽ đi du ngoạn thế giới; chờ khi ta về hưu thì mới đi làm việc mình muốn; đợi con cái trưởng thành rồi thì tôi có thể… Chúng ta đều cho rằng mình có thời gian và tinh lực vô hạn. Kỳ thực, chúng ta có thể từng bước một thực hiện lý tưởng, không cần phải chờ trong lúc sinh mệnh đã tổn hao quá nhiều rồi mới thực hiện điều mình muốn. Nếu như ngay trong lúc hiện tại, ta có thể từng bước thực hiện ước mơ và mong muốn của mình, thì nửa đời còn lại mới không hoang phí. Đừng để đến cuối đời lại xuất hiện kết cục chính mình không muốn chứng kiến nhất.
Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015
Ông xã à, người yêu cũ của anh gọi này
Chồng: A lô?
Người yêu cũ: A lô, anh… phải không?
Chồng: Cô, cô là ai?
Người yêu cũ: Em là…
Chồng: À, là em à! Tìm anh có việc gì?
Người yêu cũ: Anh có thể ra ngoài một chút không? Em đang ở gần nhà anh.
(Đi đi! Ông xã, em tin anh!) Vợ giục.
…
Người yêu cũ: Anh uống trà đi!
Chồng: Có chuyện gì em nói nhanh đi! Muộn thế này rồi, anh không yên tâm để vợ ở nhà một mình, cô ấy sợ bóng tối.
Người yêu cũ: Em ly hôn rồi!
Chồng: Sao thế? Chẳng phải chồng em rất yêu thương em sao?
Người yêu cũ: Anh ta là đồ khốn nạn, giấu em nuôi bồ nhí, hu hu hu…
Chồng: Được rồi, em đừng buồn quá, em còn trẻ thế này, sẽ tìm được người khác tốt hơn.
Người yêu cũ: Anh hận em lắm đúng không?
Chồng: Tất cả đều là quá khứ rồi. Bây giờ anh coi em là bạn, không ghét hận gì cả.
Người yêu cũ: Thật không?
Chồng: Tất nhiên rồi, anh đã nói dối em bao giờ chưa?
Người yêu cũ: Anh còn yêu em không?
Chồng: …Yêu
Người yêu cũ: Chúng ta kết hôn đi, em nhất định sẽ làm một người mẹ hiền vợ đảm.
Chồng: Anh có vợ rồi, tuần trước anh với cô ấy vừa đi đăng ký xong, hai tháng Người yêu cũa bọn anh sẽ kết hôn.
Người yêu cũ: Chẳng phải vẫn chưa kết hôn sao?
Chồng: Không được, cô ấy rất yêu anh, anh không thể tổn thương cô ấy.
Người yêu cũ: Anh ngại thi để em nói…
Chồng: Cũng không được.
Người yêu cũ: Hu hu, tại sao?
Chồng: Vì anh là đàn ông, nên không thể được.
Người yêu cũ: Em muốn biết vì sao anh vẫn yêu em, em cũng yêu anh mà chúng ta lại không thể ở bên nhau?
Chồng: Em thật sự muốn biết?
Người yêu cũ: Vâng.
Anh nói…
1: Anh biết yêu một người không dễ dàng, cũng biết nỗi đau khi bị tổn thương khó chịu thế nào, do đó anh không thể bỏ rơi cô ấy.
2: Khi anh quyết định kết hôn cũng tức là đã xác định cả đời sẽ ở bên cạnh cô ấy. Cho dù em có nói thế nào thì nguyên tắc của anh vẫn là không hổ thẹn với cô ấy, không phản bội cô ấy, cho dù sau này bọn anh có gặp phải sóng to gió lớn thế nào, anh cũng sẽ đứng ra che chở cho cô ấy.
3: Cô ấy rất yêu anh, cô ấy rất ngốc, rất lương thiện, làm việc gì cũng nghĩ cho anh.
Hôm nay anh tới đây cũng là vì cô ấy khuyên anh đến, cô ấy tin tưởng anh sẽ không làm điều có lỗi với cô ấy. Cô ấy lấy anh tức là đã giao phó cả cuộc đời cho anh, anh không thể chà đạp lên cuộc đời của một người phụ nữ được.
Đã hiểu chưa?
Người yêu cũ: Em hiểu rồi…
Trên đời này có hai loại sắc đẹp, vẻ đẹp bên ngoài: có thể thỏa mãn sĩ diện của anh, nhưng không thể cho anh một đời hạnh phúc. Vẻ đẹp bên trong: tuy không thể cho anh sĩ diện, nhưng có thể cho anh một đời hạnh phúc, đối với phụ nữ… khuôn mặt quan trọng… hay là hạnh phúc quan trọng hơn…
Người yêu cũ: Làm bạn có được không?
Chồng: Không cần, anh không cần bạn khác giới nào ngoài bạn gái!
Người yêu cũ: Tại sao? Anh nói lý do đi.
Anh nói…
Thứ nhất, không cùng tiếng nói, những thứ đàn ông bọn anh thích thì phụ nữ các em lại không thích;
Thứ hai, em không thể đáp ứng anh giống như bạn gái của anh được;
Thứ ba, anh không có thời gian đưa em đi dạo phố ăn uống, đó là việc anh muốn làm với bạn gái anh;
Thứ tư, bạn gái anh sẽ ghen, có nhất thiết phải thế không?
Điều làm người đàn ông tự hào không phải là đã từng qua đêm với bao nhiêu cô gái mà là có một người nguyện cùng anh ta qua đêm cả đời.
Điều làm phụ nữ tự hào không phải là có bao nhiêu bạn trai mà là người đàn ông của cô ấy đã từ chối bao nhiêu cô gái.
Đàn ông, phải chống đỡ được sức quyến rũ.
Phụ nữ phải chịu đựng được sự cô đơn.
Trong không gian của mỗi người đàn ông nên có một cuốn nhật ký thế này:
Khi vợ còn là con gái, sống cùng với bố mẹ, từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn một hột cơm nhà mình, chỉ vì một chữ “tình” mà rời xa bố mẹ đã một đời nuôi mình khôn lớn, đem nửa đời sau phó thác cho mình, gả về nhà mình, gọi bố mẹ mình là bố mẹ, coi anh chị em của mình như anh chị em của cô ấy. Nếu không đối xử tốt với cô ấy thì có còn lương tâm không? Làm người thì phải có lương tâm với người khác chứ!
Đàn ông thích ăn uống nhậu nhẹt, những lúc buồn chán bực bội có thể tùy ý ra ngoài vui chơi giải sầu. Thử nghĩ mà xem, vợ mình mang thai chín tháng mười ngày có bao nhiêu sự khó chịu, nếu không dựa vào niềm vui được làm mẹ để chồng đỡ thì cho dù là ai vác thêm cái bụng lớn như thế cũng không chịu được. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày sinh con, một mạng đổi một mạng, mẹ tròn con vuông, con cái vẫn phải theo họ cha. Bạn thử nói xem, nếu chúng ta không đối xử tốt với vợ, liệu có xứng đáng với sự hi sinh của cô ấy dành cho mình không? Trái tim con người suy cho cùng cũng vẫn là máu thịt!
Cả đàn ông lẫn phụ nữ đều có tính “nhạy cảm”, đàn ông nhạy cảm với sự việc, nếu có việc gì không vừa ý, càng nghĩ lại càng giận; còn phụ nữ lại nhạy cảm với lời nói, một câu nói ra tuy nhẹ nhàng nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy tủi hờn, tức giận. Chính vì thế, làm người đàn ông, cũng nên hạ mình một chút, nói những lời đường mật dễ nghe, nịnh vợ một chút để cô ấy vui vẻ, tự nhiên mình cũng cảm thấy thoải mái, có gì không đáng.
Trên đời mỹ nữ nhiều không đếm xuể, nhưng một khi đã kết hôn rồi thì đừng đứng núi này trông núi nọ, đặc biệt, không được so sánh vợ mình với người phụ nữ khá. Điêu Thuyền tuy xinh đẹp thật đấy nhưng bạn cũng phải có sự anh tuấn phong độ cũng võ thuật siêu phàm như Lữ Bố thì mới có thể lọt vào mắt xanh của nàng. Nếu không, vẫn là lực bất tòng tâm, tự chuốc phiền muộn, không phải sao? Tuy nhiên cũng không nhất thiết phải cái gì cũng không được so sánh. Ví dụ, nếu bạn và vợ đang đi trên phố, nhìn thấy một người phụ nữ khác có tuổi tác, vóc dáng tương đương vợ mình đang mặc một bộ quần áo rất đẹp, bạn nhất định phải khuyến khích cô ấy đi mua một bộ giống như thế, nhất định điều này sẽ mang đến bất ngờ thú vị cho bạn.
Con người sinh ra trên đời, hoàn cảnh sống khác nhau, sự giáo dục cũng khác nhau, khiến cho mỗi người đều có cá tính và thói quen khác nhau. Con người khi trưởng thành đến độ tuổi kết hôn, nhất định tính cách và thói quen đã trở nên cố định. Người xưa có câu: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Đàn ông sau khi kết hôn, đừng bao giờ cố “nhào nặn” vợ mình theo tiêu chuẩn mà mình đặt ra. Cách thông minh nhất chính là tự mình làm gương, thay đổi bản thân phù hợp với tính cách và thói quen của vợ, mưa dầm thấm lâu, đến một ngày, nhất định bạn sẽ cảm thấy hai vợ chồng sống với nhau rất hòa hợp hạnh phúc, cô ấy sẽ cảm thấy bạn là người đối xử tốt nhất với cô ấy, là người phù hợp nhất với cô ấy. Cô ấy sẽ coi bạn là người đáng tin tưởng và dựa dẫm nhất, muốn cô ấy làm chuyện có lỗi với bạn sợ còn khó hơn lên trời.
Phụ nữ thời nay đa phần đều có công việc sự nghiệp, làm việc cả ngày ở ngoài, đã thế tháng nào cũng có mấy ngày “khó chịu” nữa, thực tế họ còn mệt mỏi hơn chúng ta rất nhiều vì phải hoàn thành rất nhiều trọng trách. Việc nhà tuy không nặng nhọc nhưng làm mãi không hết, ngày nào cũng như ngày nào, khiến người khác không khỏi chán nản. Câu “Thuận vợ thuận chồng, tát Biển Đông cũng cạn” nếu áp dụng vào làm việc nhà cũng vẫn thích hợp. Làm việc nhà cũng giống như ăn đồ ăn ngon vậy, cùng một đạo lý: Người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra.
Vợ mình thì mình phải biết xót, nếu trên đời này có ai đó còn xót vợ bạn hơn bạn thì chắc chắn bạn đang gặp rắc rối đấy. Cô ấy đã gọi bạn là “chồng” thì bạn nên gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông, phải giống như một cái cây lớn để vợ dựa vào.
Là chồng, bạn hãy biết trân trọng, chiều chuộng cô ấy, vì xét cho cùng, cô ấy đã bỏ cả thiên đường để đi theo bạn.
Là chồng, bạn cần phải biết ôn hòa, rộng lượng, nghe lời. Phụ nữ đều rất yếu lòng, nhạy cảm, dù có nũng nịu giận hờn cũng là để biết bạn yêu cô ấy nhiều đến thế nào, những lúc như vậy, bạn phải biết khoan dung, nhẫn nhịn, đừng nổi nóng cãi nhau với cô ấy, nếu không sẽ khiến cô ấy rất đau lòng.
Là chồng, khi ôm vợ nhất định phải đủ chặt. Cho dù bạn không có một bờ vai mạnh mẽ nhưng khi ôm cô ấy, nhất định phải cho câ ấy cảm thấy đó là bờ vai, là cái ôm vững chãi nhất, khi cô ấy nép vào ngực bạn, hãy hôn nhẹ lên trán và gò má cô ấy, đừng tham lam hôn vào môi nhé!
Là chồng, mỗi sáng thức dậy, đừng ngại trao cho cô ấy một nụ hôn nhẹ và nói: “Em yêu, anh đi làm đây, bye bye!”
Là chồng, khi cô ấy giặt quần áo cho bạn, hãy tỏ ra ngoan ngoãn nói: “Vợ yêu, em vất vả rồi, lại đây cho anh ôm một cái nào.”
Là chồng, bạn đã trở thành bầu trời và thế giới của cô ấy, ngoại trừ bạn là sắc cầu vồng rực rỡ, tất cả những thứ còn lại đều là sắc đen vô vị.
Là chồng, khi cô ấy rơi lệ, bất luận là vì nhớ nhà, tức giận, bị người khác ức hiếp hay là tức cảnh sinh tình, bạn đều phải ôm cô ấy vào lòng, để cô ấy khóc một cách thật thoải mái, sau đó lau nước mắt cho cô ấy, nói: “Đừng khóc nữa, có biết lúc em khóc trông xấu lắm không, được rồi, cho em lau nước mũi vào áo anh đấy.’
Một chữ “vợ chồng” mà bao hàm rất nhiều ý nghĩa, hai người xa lạ gắn kết cuộc sống với nhau, còn từ ngữ nào thân thiết mà rất đỗi dung dị hơn hai chữ “vợ chồng”.
Là chồng, hãy để ngọt ngào gắn trên môi, tình yêu đong đầy trái tim.
Phụ nữ đọc rồi hãy chia sẻ, để càng nhiều đàn ông hiểu được tình nghĩa vợ chồng.
Đàn ông đọc rồi hãy chia sẻ, để bạn và người bạn yêu được hạnh phúc.
Chiều nhạt nắng, bờ cát vắng
Mình em giữa muôn ngàn mây
Biển vẫn thế, em vẫn thế
Ngày gặp anh con sóng bồi hồi ... những giấc mơ xa xôi
Chiều nay gió cuốn thênh thang
Lặng lẽ cô đơn mình em
Thầm gọi anh trong tiếng hát buồn
Gửi vào mây trời bay cùng những yêu thương riêng dành cho anh
Chuyện tình yêu đi qua, dần trôi xa, lãng quên con đường dài
Chẳng còn cùng nhau chung bước, dắt nhau vượt bao nắng gió
Gửi một người nơi xa, chuyện hôm qua, những ký ức chưa phai nhòa
Nhớ về anh, em ru giấc mơ này mãi riêng dành người em đã yêu một thời!"
Cà phê mang lại nhiều lợi ích sức khỏe nhưng nếu tiêu thụ quá mức có thể để lại những tác hại tiêu cực.
Cafein chứa trong cà phê có tác dụng trên hệ thần kinh trung ương và cả hoạt động của hệ thống tim mạch. Vì vậy, có một số người khi uống cà phê sẽ bị tim đập nhanh, nhức đầu, run tay, cảm thấy bất an.
Lợi ích
Cafein là chất có tác dụng kích thích hệ thần kinh trung ương, làm cho tỉnh táo, kích thích khả năng làm việc, đặc biệt làm việc bằng trí óc, tăng cường hoạt động cơ. Vì vậy, sau khi uống một ly cà phê vào buổi sáng, bạn sẽ cảm thấy phấn chấn bắt tay vào công việc. Cũng như để đối phó với cơn buồn ngủ khi làm việc đêm, một ly cà phê đen đậm được xem là biện pháp hiệu quả.
Các loại nước giải khát khác như nước giải khát có ga (coca-cola, nước tăng lực) đều có chứa cafein. Cafein còn được dùng làm thuốc: nhiều thuốc trị cảm, đau nhức nhằm tăng cường tác dụng giảm đau của paracetamol, aspirin hoặc làm giảm tác dụng phụ gây buồn ngủ của thuốc trị dị ứng.
Ngoài ra, cà phê còn được xem là thức uống có giá trị dinh dưỡng vì chỉ cà phê đen không thôi đã chứa 12% lipid (chất béo), 12% protid (chất đạm), 4% chất khoáng, nhiều nhất là kali và magiê.
Tác hại
Cafein trong cà phê có tác dụng trên hệ thần kinh trung ương và cả hoạt động của hệ thống tim mạch. Những người bị rối loạn tim mạch hoặc không dung nạp cafein thì không nên uống cà phê.
Cafein có tác dụng lợi tiểu, vì vậy, cần tránh uống cà phê vào ban đêm để không bị mất ngủ.
Cafein có tác dụng kích thích làm tăng tiết acid dịch vị, vì vậy, tránh uống cà phê vào lúc đói. Người đã yếu dạ dày nếu uống cà phê lúc đói sẽ có hại cho niêm mạc dạ dày. Một số người chỉ uống cà phê vào buổi sáng mà không dùng điểm tâm, rất có hại cho sức khỏe, cần bỏ thói quen này.
Cafein có thể gây tương tác với một số dược phẩm, chẳng hạn làm mất tác dụng an thần của thuốc an thần gây ngủ. Vì vậy, nên tránh uống cà phê với thuốc.
Một nghiên cứu quy mô lớn được công bố trên Tạp chí Dịch tễ học cho thấy rằng uống cà phê đóng vai trò quan trọng trong việc giảm nguy cơ tử vong do ung thư miệng và cổ họng.
Nghiên cứu cho thấy uống cà phê có thể giữ cho bạn an toàn khỏi bệnh ung thư miệng.
Nghiên cứu được thực hiện bởi các thành viên trong nhóm Hiệp hội Ung thư Mỹ trong khoảng thời gian 26 năm kể từ năm 1982 trở đi, giám sát chặt chẽ thói quen uống cà phê của 968.432 đàn ông và phụ nữ không mắc ung thư.
Trong thời gian 26 năm, 868 trường hợp tử vong do ung thư miệng hoặc cổ họng đã được báo cáo. Các nhà nghiên cứu điều tra các đối tượng uống cà phê chứa caffeine đã đưa ra kết quả như sau: Những người chỉ uống duy nhất một ly cà phê hàng ngày giảm 26% nguy cơ mắc ung thư miệng và cổ họng. Mặt khác, nguy cơ tử vong giảm 33% ở những người uống từ 2 – 3 tách cà phê mỗi ngày. Đặc biệt, những người tiêu thụ ít nhất 4-6 tách cà phê mỗi ngày giảm ít nhất 50% nguy cơ tử vong.
Người ta tin rằng các đặc tính chống oxy hóa của cà phê có thể đã góp phần làm giảm nguy cơ tử vong do ung thư miệng. Tuy nhiên, hiệu quả của cà phê trong ngăn ngừa bệnh ung thư vẫn là một đối tượng cần nghiên cứu thêm.
Nhiều thế kỷ đã trôi qua, cà phê vẫn mang lại sự kích thích giúp bạn tỉnh táo hơn, dù bạn đang ngồi ở một chân trời nào đi nữa. Hãy cùng khám phá những nguyên tắc trong tản mạn về cà phê giúp cuộc sống của bạn thêm phong phú, vui vẻ, và đầy nhiệt huyết.
Thứ Nhất: Đừng nên hâm nóng lại cà phê
Đừng nên hâm nóng lại cà phê. Bởi nếu hâm nóng lại thì cà phê sẽ mất hết mùi vị và gây ra vị đắng. Uống không ngon và sẽ có mùi khét.
Cuộc sống có lẽ cũng như vậy. Việc hâm nóng lại cà phê cũng như cố suy tưởng về quá khứ. Nhiều người đang sống trong hiện tại nhưng đầu óc thì vẫn luôn tiếc nuối về những điều đã qua. Họ nhớ mãi về một mối tình đã xa hoặc cố đập gương xưa tìm bóng, một sự việc nào đó có khi là một ký ức không vui trong dĩ vãng, mà quên mất rằng những điều ấy chỉ mang lại sự buồn chán và khổ đau. Quá khứ là những thứ qua rồi, nó có giá trị không hơn một giấc mộng, đừng nên khơi nhắc lại quá khứ mà hãy sống với thực tại.
Thứ Hai: Cần đảm bảo cà phê luôn tươi mới
Hãy uống ngay khi pha xong bởi cà phê chỉ nên giữ ấm khoảng 15 phút trên bếp trước khi hương vị của nó trở thành khó chịu. Thưởng thức ngụm cà phê đầu tiên với cảm giác sảng khoái, tuyệt vời…
Tại sao không bắt đầu lại mọi thứ trong hôm nay khi mà thực tại là cơ hội của sự đổi mới? Hãy nắm bắt nó khi cơ hội vẫn còn. Không nên lãng phí thời gian mà hơn hết là hãy biết sử dụng nó để mọi thứ trở nên có ích hơn… Thay đổi mình, thay đổi khẩu vị, thay đổi một ly cà phê và thưởng thức một mùi vị mới. Điều đó cũng nên lắm chứ khi mà mùi vị cũ – đã trở nên nhạt nhẽo đi nhiều rồi…
Thứ Ba: Hãy xay cà phê đúng cách
Nếu xay quá nhuyễn cà phê sẽ trở nên quá đắng. Nếu xay quá thô cà phê sẽ chỉ là nước loãng…
Về nguyên tắc này cũng giống như việc đòi hỏi về sự quan tâm, săn sóc trong tình yêu vậy. Nó nhắc nhở ta nên biết cân nhắc và trân trọng với những gì mình đang có. Sự quan tâm quá mức đôi khi sẽ không đem lại một kết quả như ý mà thậm chí còn làm hư hỏng một tình yêu. Nhưng ngược lại, nếu thiếu vắng đi sự săn sóc, hay vì quá vô tâm và hời hợt thì tình cảm cũng sẽ trở nên khô khan và nhạt nhẽo. Mất dần đi vị ngọt rồi sớm muộn cũng trở thành thứ nước loãng mà thôi.
Thứ Tư: Đừng cố sử dụng lại bã cà phê
Đừng cố sử dụng lại bã cà phê – vì nó chỉ còn là vị đắng và sẽ có mùi khét khi pha.
Nên dứt khoát trong việc tình cảm. Đừng nên cố gắng vớt vát với những thứ đã không thuộc về mình. Việc đừng sử dụng lại bã cà phê cũng như việc không nên tìm gặp lại người yêu cũ. Sẽ chẳng thể đi đến một điều gì khi mà ta đứng núi này mà vẫn trông sang núi nọ. Tập trung và trân trọng với những gì mình đang có. Điều đó mới có thể tạo nên một hương vị cà phê thực sự cũng như là một điều cốt yếu để tạo dựng một hạnh phúc cho bản thân.
Thứ Năm: Cuộc sống cũng giống như 1 ly cà phê
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách cà phê lên… nhấp 1 ngụm… và chợt nhận ra rằng, ly cafe chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly cà phê đắng. Khi ly cà phê đã cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và dính ở đáy ly…
Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tự hỏi tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi tìm kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên. Chính tôi, chính bạn sẽ làm cho cuộc sống của mình đầy hương vị nếu ta không chờ đợi. Hãy tận hưởng ly cà phê của cuộc sống!
Lời kết: Để có được một ly cà phê ngon – đòi hỏi người pha phải có một kiến thức rộng rãi, để có một tình yêu thật sự đẹp, không thể không đòi hỏi những sự vun vén của cả hai. Yêu như thế nào, cư xử và cách quan tâm ra sao, bên ly cà phê cuộc sống đã nói lên rất nhiều. Thôi thì hãy để một sáng đẹp trời, qua nhà đón người mà mình yêu mến, nhẹ nhàng ăn sáng, rồi nhẹ nhàng thưởng thức một ly cà phê thật đậm đà và tươi mới. Không mùi khét, không quá đắng mà cũng không loãng nhạt…Khoan thai thưởng thức và từ từ tìm hiểu một Triết Lý cà phê
Thứ Nhất: Đừng nên hâm nóng lại cà phê
Đừng nên hâm nóng lại cà phê. Bởi nếu hâm nóng lại thì cà phê sẽ mất hết mùi vị và gây ra vị đắng. Uống không ngon và sẽ có mùi khét.
Thứ Hai: Cần đảm bảo cà phê luôn tươi mới
Hãy uống ngay khi pha xong bởi cà phê chỉ nên giữ ấm khoảng 15 phút trên bếp trước khi hương vị của nó trở thành khó chịu. Thưởng thức ngụm cà phê đầu tiên với cảm giác sảng khoái, tuyệt vời…
Tại sao không bắt đầu lại mọi thứ trong hôm nay khi mà thực tại là cơ hội của sự đổi mới? Hãy nắm bắt nó khi cơ hội vẫn còn. Không nên lãng phí thời gian mà hơn hết là hãy biết sử dụng nó để mọi thứ trở nên có ích hơn… Thay đổi mình, thay đổi khẩu vị, thay đổi một ly cà phê và thưởng thức một mùi vị mới. Điều đó cũng nên lắm chứ khi mà mùi vị cũ – đã trở nên nhạt nhẽo đi nhiều rồi…
Thứ Ba: Hãy xay cà phê đúng cách
Nếu xay quá nhuyễn cà phê sẽ trở nên quá đắng. Nếu xay quá thô cà phê sẽ chỉ là nước loãng…
Về nguyên tắc này cũng giống như việc đòi hỏi về sự quan tâm, săn sóc trong tình yêu vậy. Nó nhắc nhở ta nên biết cân nhắc và trân trọng với những gì mình đang có. Sự quan tâm quá mức đôi khi sẽ không đem lại một kết quả như ý mà thậm chí còn làm hư hỏng một tình yêu. Nhưng ngược lại, nếu thiếu vắng đi sự săn sóc, hay vì quá vô tâm và hời hợt thì tình cảm cũng sẽ trở nên khô khan và nhạt nhẽo. Mất dần đi vị ngọt rồi sớm muộn cũng trở thành thứ nước loãng mà thôi.
Thứ Tư: Đừng cố sử dụng lại bã cà phê
Đừng cố sử dụng lại bã cà phê – vì nó chỉ còn là vị đắng và sẽ có mùi khét khi pha.
Nên dứt khoát trong việc tình cảm. Đừng nên cố gắng vớt vát với những thứ đã không thuộc về mình. Việc đừng sử dụng lại bã cà phê cũng như việc không nên tìm gặp lại người yêu cũ. Sẽ chẳng thể đi đến một điều gì khi mà ta đứng núi này mà vẫn trông sang núi nọ. Tập trung và trân trọng với những gì mình đang có. Điều đó mới có thể tạo nên một hương vị cà phê thực sự cũng như là một điều cốt yếu để tạo dựng một hạnh phúc cho bản thân.
Thứ Năm: Cuộc sống cũng giống như 1 ly cà phê
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách cà phê lên… nhấp 1 ngụm… và chợt nhận ra rằng, ly cafe chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly cà phê đắng. Khi ly cà phê đã cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và dính ở đáy ly…
Lời kết: Để có được một ly cà phê ngon – đòi hỏi người pha phải có một kiến thức rộng rãi, để có một tình yêu thật sự đẹp, không thể không đòi hỏi những sự vun vén của cả hai. Yêu như thế nào, cư xử và cách quan tâm ra sao, bên ly cà phê cuộc sống đã nói lên rất nhiều. Thôi thì hãy để một sáng đẹp trời, qua nhà đón người mà mình yêu mến, nhẹ nhàng ăn sáng, rồi nhẹ nhàng thưởng thức một ly cà phê thật đậm đà và tươi mới. Không mùi khét, không quá đắng mà cũng không loãng nhạt…Khoan thai thưởng thức và từ từ tìm hiểu một Triết Lý cà phê
Cà phê là thức uống khoái khẩu và quen thuộc của một số người, nhưng ít ai ngờ có thể dùng cà phê như một nguyên liệu chính để “chế” mỹ phẩm làm đẹp.
Bí mật của mái tóc dài và đen bóng
Cách làm thật đơn giản, chỉ cần pha cà phê với nước nóng, để nguội đến độ vừa ấm, không nên để nguội quá, sau đó làm ướt tóc bằng cà phê, ủ tóc 20 phút rồi gội sạch. Chẳng lâu sau mái tóc của bạn sẽ có thể đen bóng như ý muốn.
Trị mắt thâm quầng và sưng phồng
Làm việc lâu bên máy tính, thức khuya chính là nguyên nhân khiến mắt xuất hiện những quầng thâm đen hay sưng mọng. Với đôi mắt như vậy chắc hẳn sẽ khiến bạn mất tự tin khi xuất hiện trước đám đông, hoặc cản trở bạn trong quá trình trang điểm.
Tẩy da chết
Tẩy da chết là cách đơn giản và hữu hiệu nhất giúp mang đi tế bào da chết và tái tạo tế bào da mới, giúp làn da trở nên tươi sáng và mịn màng.
Bạn chỉ cần dùng bã cà phê thoa lên da, sau đó để khô khoảng 30 phút, tắm sạch lại bạn sẽ cảm nhận được độ mịn màng của làn da.
Bên cạnh đó, bạn có thể thêm một vài giọt dầu oliu vào bã cà phê trước khi đắp lên da để có thêm tác dụng làm sạch lỗ chân lông bị bít do bụi bẩn gây nên.
Đối với làn da dầu thì bạn đừng quên trộn 1/4 cốc bột cà phê với sữa chua trước đi đắp lên da. Cảm giác da nhờn bóng do nhiều dầu sẽ không còn làm phiền bạn nữa.
Khử mùi cơ thể
Xin bật mí với bạn một bí kíp trị mùi cơ thể cực kỳ đơn giản là hãy dùng bột cà phê trộn với một chút nước rồi đắp lên nách, cà phê sẽ thấm hút mồ hôi hiệu quả và khử sạch mùi hôi. Không những thế còn có tác dụng làm trắng vùng da nách, giúp bạn tự tin khi diện những chiếc áo sát nách.
Ngoài ra, bã cà phê có thể loại trừ mùi hành, tỏi hoặc mùi tanh của cá bám trên tay trong quá trình nấu nướng. Chỉ cần xát nhẹ bã cà phê lên đôi tay trong ít phút và rửa sạch với nước ấm, bạn sẽ cảm giác tay mình không còn mùi khó chịu.
Uống cà phê để ngừa lão hóa
Những nếp nhăn hay nốt đồi mồi là minh chứng rõ ràng “tố cáo” tuổi tác của bạn.
Có nhiều kế sách để bạn gìn giữ tuổi thanh xuân và uống cà phê đều đặn là một trong những kế sách đó. Lý giải điều này là bởi trong cà phê có chứa những chất chống oxy hóa giúp ngăn ngừa và làm chậm quá trình lão hóa của da.
Vậy là không nhất thiết phải xài đến những loại mỹ phẩm đắt tiền, mà thay vào đó hãy duy trì thói quen uống cà phê mỗi ngày một cách điều độ và có chừng mực để giúp làn da bạn luôn tươi trẻ.
Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015
Có những cuộc tình bắt đầu thật vu vơ. Chỉ một dòng status "thèm pha café cho ai đó" cũng đủ để se duyên cho một chuyện tình.
***
Anh gặp cô lần đầu trong đêm mưa tháng 11, cái lạnh lén lút tràn vào cơn mưa đầu đông. Lúc trời trở chứng, người ta dễ cho phép mình làm những việc điên cuồng. Vì một dòng status, nửa đêm cô nhón chân ra khỏi chăn ấm, háo hức pha café cho một người chưa từng gặp mặt. Nửa đêm, anh chạy xe chục cây số đến ngôi nhà xa lạ chỉ để uống một cốc café.
Tiếng chuông ngập ngừng, cô cầm ô chạy xuống mở cổng, những bước chân líu ríu trên bậc cầu thang. Gương mặt anh lạnh tím vì mưa chợt đỏ ửng lên khi bắt gặp cô đang cười rạng rỡ. Lý trí thầm nguyền rủa cô nửa đêm nửa hôm lại gọi một gã đàn ông lạ đến nhà, trái tim cô thì loạn nhịp vì vẻ mặt ngượng ngùng đáng yêu của anh. Anh luống cuống cởi áo mưa, cô để anh chờ dưới mái hiên tầng trệt rồi chạy lên phòng mang cốc café xuống đặt vào tay anh. Anh ngạc nhiên hỏi:
- Cám ơn em nhưng em định để tôi đứng ở đây mà uống à?
- Thế anh nghĩ em sẽ cho anh lên nhà à? - Cô tinh tướng đáp lại.
Anh bật cười ngạo nghễ. Cô giục anh uống nhanh kẻo café nguội mất. Anh chậm rãi nhâm nhi từng giọt. Chợt anh sững lại, ánh mắt sâu hút nhìn xoáy vào cô:
- Café của em?
- Sao ạ? - Cô mở mắt tròn xoe
Ánh mắt trong veo làm anh đau nhói, có cái gì vừa quen thuộc vừa bất trắc tràn ngập lòng anh. Anh lắc đầu xua tan những suy nghĩ không đầu không cuối, chỉ mỉm cười:
- Café của em đặc biệt quá, đắng đến tê lòng, ngọt đến tê lòng.
Hai người đứng ngắm mưa một lúc lâu, tiếng chuyện trò tan mãi vào cơn mưa. Cô đưa tay hứng những giọt mưa lạnh buốt, xuýt xoa kêu lạnh. Anh nhìn cô, lòng ấm áp lạ kì, đã lâu rồi anh mới có cảm giác ấy.
- Tạm biệt Kohi, anh về nhé, ngủ đi em tóc gió thôi bay!
Kohi là nick facebook của cô. Họ quen biết nhau nhờ "Hội nghiền café" trên facebook. Không thể gọi là thân nhưng họ vẫn hay ghé thăm facebook của nhau, thỉnh thoảng gửi cho nhau vài tin nhắn lạ lùng chỉ hai người mới hiểu: "Ngoài phố kia loài người đã về anh hãy ngủ đi", "Em đã thấy chưa? Bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời?",... Anh và cô có những điểm chung khiến họ phần nào hiểu nhau dù chưa từng gặp mặt. Anh là dân kinh tế nhưng tâm hồn sâu lắng, đơn độc. Lúc rảnh rỗi, anh thường thả mình trong khói thuốc vô ảnh và tiếng guitar. Ngón tay phiêu lãng lướt trên phím đàn gẫy lên những khúc Trịnh ca mê đắm. Cô là sinh viên mỹ thuật, sống một mình trong căn nhà nhỏ cổ kính. Cô vẫn ngồi hàng giờ với cây cọ, đắm chìm trong tình ca Trịnh Công Sơn và gọi đó là "vẽ lên những giấc mơ đời hư ảo".
Đêm mưa lạnh ấy có hai kẻ trằn trọc mãi. Cô thao thức bởi ánh mắt xa xăm mà da diết, bởi cái cách lãng tử anh nhâm nhi café. Anh chìm vào những mộng mị chập chờn có nụ cười trong sáng, có mái tóc đen thẫm buông lơi trên vai gầy.
Mùa đông năm đó, Hà Nội bỗng đổ mưa nhiều hơn, mưa lâm thâm, lạnh buốt từng giấc mơ. Anh hay đến đứng dưới mái hiên nhà cô, chờ một ly café nóng, thứ café đặc biệt. Cô thích lắng nghe âm thanh leng keng khi gõ thìa vào thành cốc, thích cảm giác được pha café cho ai đó. Thứ café đen ít đường, trên rắc một lớp cacao mịn - đắng đến tê lòng, ngọt đến tê lòng.
Không biết tự bao giờ họ trở thành một đôi. Dường như tình yêu đã làm phai mờ dấu chân thời gian. Rồi mùa nối mùa thay nhau kể chuyện tình.
Với cô, anh là mối tình đầu, là bờ vai bình yên giữa dòng đời lao xao cười nói. Gốc người Hà Nội nhưng sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, lên Đại học cô đùng đùng quyết định ra Hà Nội theo đuổi đam mê mĩ thuật. Chẳng ai hiểu vì sao. Sài Gòn ngơ ngác đưa tiễn, cô day dứt nói tạm biệt:
- Căn nhà cũ của nội lâu nay chẳng có người chăm nom, con muốn níu giữ một gốc nhỏ Hà Nội.
Có những lí do thật khó nói thành lời. Bố mẹ rất cần cô nhưng cô không chịu được cảm giác trống rỗng ngay trong căn nhà mình. Mất đi một người thân, một phần linh hồn cô đã ngủ vùi cùng thương nhớ.
Những lúc bên anh, cô líu lo kể đủ chuyện, anh chỉ mỉm cười lắng nghe, ánh mắt phiêu diêu mà thấu hết nỗi buồn đọng lại trên khóe miệng tươi cười. Cô biết anh hiểu mình nhưng chưa bao giờ mở lòng kể về nỗi buồn sâu hút. Có những chuyện buồn đã thấm vào máu thịt, ta chẳng còn muốn cho nó cất cánh thành lời.
Với anh, cô là mối tình thứ n, nhưng là mối tình định mệnh. Anh là ngọn gió bất kham nhưng từ lần đầu gặp cô, anh biết đã đến lúc ngừng rong ruổi. Anh yêu cô nhất những buổi chiều cô thu mình một góc trong căn nhà rêu phong, làn môi nâu sẫm màu café. Lúc uống café cô hay mím môi thật chặt để café thấm lên môi, chảy vào cổ họng rồi nghe vị đắng thấm thía dần. Cô ngồi như thế hàng giờ liền vẽ một bức tranh không rõ hình dạng, cô gọi nó là "Đóa hoa vô thường". Mỗi lúc như vậy anh thấy cô mong manh, đơn độc quá, chỉ muốn ôm vào lòng để chở che.
Anh nhiều đêm lạc vào cơn ác mộng, thấy bức tranh "Đóa hoa vô thường" bỗng nhiên bốc cháy, rồi những hình ảnh đau khổ trong quá khứ của anh dồn dập xuất hiện, anh rơi vào một hố đen sâu thẳm không lối thoát.
Sau những đêm ám ảnh ấy, sớm tinh mơ anh chạy đến nhà cô, để lòng an yên trở lại khi cô từ trên ban công vẫy tay cười rạng rỡ, để cô mang cho cốc café nóng. Bao năm qua thứ café đặc biệt ấy luôn là dấu hỏi đối với anh. Cuộc đời có những sự trùng hợp lạ lùng. Khi anh tưởng tương lai sẽ chỉ là chuỗi ngày lê thê buồn thì định mệnh lại mang cô đến bên đời anh, như một cơn gió mát, như đóa tường vi mong manh. Cô xoa dịu vết thương lòng và mặc cảm quá khứ trong anh.
Hà Nội lại cuộn mình vào đông. Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa thế mà vẫn có lúc trời trở chứng, mưa lao xao đánh thức đêm lạnh. Nửa đêm, cô chạy đến tìm anh. Anh chưa kịp nói xong mấy câu trách móc cô đã nũng nịu:
- Em thà phát ốm vì mưa lạnh còn hơn là phát ốm vì nhớ anh, đóa hoa vô thường của em ạ.
- Sao anh lại là đóa hoa vô thường?
- Vì sẽ đến một ngày anh bỏ em mà đi
Anh hôn khẽ làn mi dài ướt sũng nước mưa của cô, thì thầm:
- Sẽ không bao giờ, ngốc ạ.
Anh lấy guitar ra gảy. Cô dựa vào vai anh, khẽ hát theo "Buồn ơi trong đêm thâu ôm ấp giùm ta nhé...người em thương mưa ngâu hay khóc sầu nhân thế, tình ta đem về đã ấm từng cơn mưa em chưa..." Ngoài kia, mưa trăn trở nỗi niềm gì mà cứ rơi hoài, rơi mãi.
Một chiều đông muộn, cô ùa vào phòng làm việc của anh, tươi cười như giọt nắng đang nhảy nhót. Lần đầu tiên anh thấy cô cười vô ưu đến vậy, tự hỏi có niềm hạnh phúc lớn lao nào đang nhen nhúm trong cô gái nhỏ. Cô không để anh tò mò lâu.
- Anh đưa em về Sài Gòn đi.
- Ở nhà có chuyện đại hỉ hả em? – anh trêu cô, ngạc nhiên vì tự dưng cô lại đòi về nhà. Bình thường mỗi năm cô chỉ về một lần vào dịp Tết và không bao giờ đưa anh theo cùng.
- Còn hơn cả thế, chị gái em về rồi, chị em về nhà rồi!
- Sao em nói em không có anh chị em nào hết? – anh buột miệng hỏi, lòng ngạc nhiên và nặng trĩu vì biết còn nhiều thứ cô giấu anh.
- Chuyện dài lắm, để sau này em kể, giờ anh chuẩn bị nhanh lên, em chỉ muốn lao về nhà ngay thôi!
Nhìn cô háo hức như trẻ con anh cũng thấy vui lây, dường như nỗi buồn sâu thẳm trong cô đã tan biến. Nỗi buồn ấy anh chưa từng chạm đến được.
Sài Gòn đón đôi tình nhân bằng cái nắng ngọt ngào. Anh không dấu nổi hồi hộp khi lần đầu ra mắt gia đình người yêu, cô trấn an anh bằng cái nắm tay rất nhẹ. Họ dắt nhau qua những con phố đông người, cô líu lo kể về Sài Gòn của cô, về tuổi thơ của hai chị em. Cô dẫn anh đến một con ngõ. Ngõ nhỏ ấy sao quen thuộc quá chừng. Cuối ngõ là căn nhà màu trắng với cánh cổng cũ kĩ. Ngay giây phút đó anh muốn bỏ chạy thật xa, nhưng không đủ sức buông bàn tay nhỏ nhắn của cô. Đã đến lúc anh phải trả giá cho tất cả.
Cánh cổng mở ra, cả nhà đang chờ đợi cô dẫn người yêu về đoàn tụ. Nhưng hạnh phúc mãi là một giấc mộng phù phiếm. Bố mẹ cô suýt ngất đi khi nhìn thấy anh. Chị gái cô – cái dáng mong manh trước hiên nhà như hao gầy đi bội phần. Có vết thương vừa lành miệng lại toang hoác ra. Bố cô lấy chút sức lực cuối cùng quát vào mặt anh:
- Thằng khốn nạn, cút khỏi nhà tao!!!!!!!!
Anh lặng lẽ quay gót, chỉ kịp nhìn cô một thoáng, cái nhìn đầy khắc khoải, dằn vặt. Cô hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh cảm báo cho cô rằng nghiệt ngã của số phận đã gõ cửa. Cái cảm giác bất an khi nghĩ về anh như một đóa hoa vô thường càng rõ rệt.
Sài Gòn về đêm lạnh vô cùng, cái lạnh toát ra từ lòng người, anh bước lang thang giữa phố xá tấp nập. Mặt đất dưới chân anh đã sụp đổ kể từ khi cô chỉ căn nhà có cánh cổng nâu sẫm. Bao năm qua ngôi nhà đó là nỗi ám ảnh trong anh. Mỗi lần vào Sài Gòn công tác, anh đều ghé thăm nó, mang theo những món quà đắt đỏ nhưng vô nghĩa đến quỳ trước cổng như một người điên chỉ để nghe những lời mắng mỏ, để biết rằng tội lỗi anh gây ra sẽ không bao giờ được tha thứ.
Tuổi trẻ có những bồng bột điên cuồng khiến nửa đời còn lại phải gánh chịu món nợ lớn. Khi còn là du học sinh, anh quen và yêu chị cô, mối tình nông nổi đã gây ra vết thương không thể bù đắp. Chị cô có thai nhưng anh không muốn giữ. Hờn dỗi, tủi thân, nghi ngờ,...đẩy chị về nước. Lời ra tiếng vào của thiên hạ, nỗi dằn vặt khi cảm nhận đứa con đang chết dần chết mòn trong bụng khiến chị không còn can đảm đối diện với mọi thứ. Chị bỏ nhà trong một đêm mưa gió, từ đó biệt tăm tích. Bố mẹ cô héo mòn đi từng ngày, cô tự giết chết một phần tâm hồn mình theo nỗi mong ngóng chị trở về.
Nước mắt chảy vòng quanh, anh ngửa mặt hỏi ông trời sao lại trêu ngươi đến vậy, hành hạ anh là đủ rồi, sao lại cuốn theo cả chị em cô. Anh tự dằn vặt mình sao anh và cô chưa bao giờ đụng mặt nhau ở nhà, sao từng ấy năm trôi qua mà không nhận ra họ là chị em gái, sao ngay từ lần đầu anh không nghi ngờ sự trùng hợp kì lạ - thứ café đặc biệt đó chị cô cũng từng pha cho anh.
Cô câm lặng gánh chịu niềm đau khi biết kẻ phá hỏng cuộc đời chị cô, kẻ cô căm thù nhất lại chính là anh. Từ đấy chẳng còn ai thấy cô khóc hay cười. Hận một người thật khó, yêu một người lại càng khó hơn nhưng vừa yêu vừa hận, làm sao cô chịu đựng hết cay đắng? Những đêm trắng không ngủ, cô nhìn thẳng vào bầu trời sâu hoắm, cười ngặt ngẽo như kẻ điên "hóa ra tôi chỉ là một con rối trong trò đùa số phận của ông".
Họ gặp nhau lần cuối trong một đêm Sài Gòn tầm tã mưa. Kì lạ thật, sao lúc nào cũng là đêm mưa, họ đã mắc nợ gì với mưa? Cô pha cho anh ly café cuối cùng. Anh nhâm nhi từng chút một, sợ cô mãi mãi bước ra khỏi đời anh, sợ hương vị café vụt mất, năm tháng không ở lại, anh chẳng còn nhớ nổi mùi vị đặc biệt này. Ba tiếng "Mình chia tay..." buông vào tiếng mưa nghe chênh vênh, tê tái. Nụ hôn cuối đầy ám ảnh. Lý trí không thắng nổi trái tim, cô không thể dằn lòng trốn tránh nụ hôn ấy. Nước mắt hòa lẫn vào nước mưa, hai người cứ đứng vậy dưới mưa, nghe mặn chát nơi đầu môi, nghe cay đắng giết chết tâm hồn.
Có những cuộc tình kết thúc thật vu vơ...vu vơ đến đau lòng , đi hết đời người vẫn không nguôi ân hận, tiếc nuối. Ngày mai, họ chỉ là người dưng.
Truyện ngắn: Con sẽ là khoai tây, trứng hay hạt cafe?
Một cô gái buồn bã than phiền với cha mình rằng cuộc sống của cô đang quá đau khổ và bế tắc. Cô thấy quá mệt mỏi khi lúc nào cũng phải gắng gượng chiến đấu và dường như mỗi một bi kịch kết thúc, một bi kịch khác lại xuất hiện.
Sau khi lắng nghe câu chuyện của con, cha cô, một đầu bếp, đã đưa cô vào gian bếp. Ông đặt lên trên bếp ba nồi nước và bật lửa cháy thật cao.
Khi nước trong cả ba nồi bắt đầu sôi sục, người cha đặt vào chiếc nồi đầu tiên một củ khoai tây, chiếc nồi thứ hai một quả trứng, chiếc nồi thứ ba một vài hạt cà phê. Ông im lặng nhìn những ngọn lửa đang cháy và không nói với con gái một lời nào.
Ngồi bên cạnh cha, cô con gái bắt đầu cảm thấy khó chịu và mất kiên nhẫn. Cô tự hỏi cha mình đang làm gì, song cũng không dám lên tiếng phiền ông.
Sau 20 phút, người cha tắt tất cả các bếp đang đun. Ông lấy khoai tây ra khỏi nồi, đặt chúng vào một chiếc bát. Ông cũng gắp quả trứng ra và làm tương tự. Đối với cafe, người cha rót thứ nước đã được hòa tan vào một chiếc cốc.
Quay sang con gái, người đầu bếp hỏi: "Con gái, con nhìn thấy gì?"; "Khoai tây, trứng và cà phê", cô vội vàng trả lời.
"Hãy nhìn gần hơn", ông nói, "và chạm vào khoai tây”. Cô con gái làm theo và nhận thấy rằng củ khoai lúc này đã rất mềm mại.
Sau đó, người cha bảo con hãy cầm vào quả trứng vừa luộc và đập bỏ vỏ. Khi phần lòng trứng lộ ra ngoài, cô nhận thấy chúng đã có cấu tạo khá chắc chắn với hai phần màu trắng và đỏ, thay vì chỉ là một thứ chất lỏng như trước đó.
Cuối cùng, người cha bảo con gái hãy nhâm nhi một chút cafe. Mùi thơm của loại đồ uống này mang lại nụ cười ngọt ngào trên gương mặt cô.
"Cha, điều này có nghĩa là gì?", Cô hỏi.
Người cha mỉm cười, ông nhẹ nhàng giải thích: “Khoai tây, trứng và hạt cà phê đều đã phải đối mặt với cùng một nghịch cảnh, đó chính là nồi nước đang sôi. Tuy nhiên, mỗi một vật lại phản ứng lại điều này với thái độ khác biệt. Khoai tây tuy ban đầu mạnh mẽ, cứng rắn song cuối cùng nó trở nên mềm mại và yếu đuối. Quả trứng mong manh với lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong, thế nhưng khi gặp nước chúng lại trở nên chắc chắn kì lạ. Những hạt cà phê cũng vô cùng độc đáo. Sau khi tiếp xúc với nước sôi, chúng đã làm thay đổi nước và tạo ra một thứ mới mẻ, tuyệt vời”.
"Con là ai trong số đó?”. Người cha dịu dàng hỏi con gái của mình. "Hãy nói với cha, khi nghịch cảnh gõ cửa, con sẽ trả lời chúng như thế nào? Con sẽ là khoai tây, trứng hay hạt café?”.
Sau khi lắng nghe câu chuyện của con, cha cô, một đầu bếp, đã đưa cô vào gian bếp. Ông đặt lên trên bếp ba nồi nước và bật lửa cháy thật cao.
Khi nước trong cả ba nồi bắt đầu sôi sục, người cha đặt vào chiếc nồi đầu tiên một củ khoai tây, chiếc nồi thứ hai một quả trứng, chiếc nồi thứ ba một vài hạt cà phê. Ông im lặng nhìn những ngọn lửa đang cháy và không nói với con gái một lời nào.
Ngồi bên cạnh cha, cô con gái bắt đầu cảm thấy khó chịu và mất kiên nhẫn. Cô tự hỏi cha mình đang làm gì, song cũng không dám lên tiếng phiền ông.
Sau 20 phút, người cha tắt tất cả các bếp đang đun. Ông lấy khoai tây ra khỏi nồi, đặt chúng vào một chiếc bát. Ông cũng gắp quả trứng ra và làm tương tự. Đối với cafe, người cha rót thứ nước đã được hòa tan vào một chiếc cốc.
Quay sang con gái, người đầu bếp hỏi: "Con gái, con nhìn thấy gì?"; "Khoai tây, trứng và cà phê", cô vội vàng trả lời.
"Hãy nhìn gần hơn", ông nói, "và chạm vào khoai tây”. Cô con gái làm theo và nhận thấy rằng củ khoai lúc này đã rất mềm mại.
Sau đó, người cha bảo con hãy cầm vào quả trứng vừa luộc và đập bỏ vỏ. Khi phần lòng trứng lộ ra ngoài, cô nhận thấy chúng đã có cấu tạo khá chắc chắn với hai phần màu trắng và đỏ, thay vì chỉ là một thứ chất lỏng như trước đó.
Cuối cùng, người cha bảo con gái hãy nhâm nhi một chút cafe. Mùi thơm của loại đồ uống này mang lại nụ cười ngọt ngào trên gương mặt cô.
"Cha, điều này có nghĩa là gì?", Cô hỏi.
Người cha mỉm cười, ông nhẹ nhàng giải thích: “Khoai tây, trứng và hạt cà phê đều đã phải đối mặt với cùng một nghịch cảnh, đó chính là nồi nước đang sôi. Tuy nhiên, mỗi một vật lại phản ứng lại điều này với thái độ khác biệt. Khoai tây tuy ban đầu mạnh mẽ, cứng rắn song cuối cùng nó trở nên mềm mại và yếu đuối. Quả trứng mong manh với lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong, thế nhưng khi gặp nước chúng lại trở nên chắc chắn kì lạ. Những hạt cà phê cũng vô cùng độc đáo. Sau khi tiếp xúc với nước sôi, chúng đã làm thay đổi nước và tạo ra một thứ mới mẻ, tuyệt vời”.
"Con là ai trong số đó?”. Người cha dịu dàng hỏi con gái của mình. "Hãy nói với cha, khi nghịch cảnh gõ cửa, con sẽ trả lời chúng như thế nào? Con sẽ là khoai tây, trứng hay hạt café?”.
Đây là Single Digital đầu tiên trong năm 2015 của Bích Phương và cũng là lần đầu tiên cô thay đổi phong cách âm nhạc từ Pop Ballad sang Electro Pop pha 1 chút RnB. Single do công ty 1989Production sản xuất, với sáng tác của Rhymastic - 1 thành viên nhóm SpaceSpeakers. Ca khúc là mở đầu 1 loạt dự án âm nhạc hấp dẫn và mới lạ Bích Phương muốn gửi đến khán giả trong năm nay. Hy vọng mọi người sẽ yêu thích lắng nghe và thưởng thức ca khúc này
Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015
Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi
Lặng yên nghe tiếng thở dài, lặng yên nghe xót xa trong tôi.
Lặng yên khi anh nói chia tay, lặng yên nghe nước mắt rơi.
Lặng yên trong cơn mưa buồn, lặng yên nghe nỗi cô đơn.
Thôi đành em cất bước ra đi, thôi đành để xót xa riêng em.
Thôi đành giữa phố người đông vui.
Lặng nghe tiếng con tim để biết anh yêu em nhiều hơn.
Nhìn anh cất bước đi làm tim em nhói đau không thôi.
Anh xa khuất mờ giữa phố người, chuyện tình yêu chỉ là giấc mơ thôi.
Từng cơn mưa khẽ rơi, từng giọt mưa giá buốt tim tôi.
Yêu anh rất nhiều nhưng anh đâu có ngờ.
Để mình em giờ ôm nỗi đau, nỗi đau giữa cô đơn.








.jpg)








_DBVN.jpg)








.jpg)

.jpg)